PASTRYCOACH.COM

about Jullia Tran
JULLIA TRAN FOUNDER PASTRY COACH LLC

CHÀO BẠN THÂN MẾN,

Chào bạn thân mến,
Chắc có lẽ bạn đang tò mò muốn biết Jullia là ai, nhưng trước khi muốn biết Jullia là ai bạn có thể ở đây ít phút nữa để nghe câu chuyện của mình không?

Thật tuyệt bạn đã chọn ở lại để lắng nghe câu chuyện của mình. Jullia vô cùng trân trọng & biết ơn bạn đã dành khoảng thời gian vô giá của bạn dành cho Jullia.

Có một cô gái được sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống làm Bánh Kem từ nhiều đời truyền lại. Ngày ngày cô thả hồn mình vào những hàng dừa bên kia sông & ngắm dòng nước thủy triều lên xuống với một điều ước gì đó xa xăm mà cô chưa hình dung rõ.
Những chiếc bánh bông lan thơm nức mũi mỗi lần ra lò là cả xóm bọn trẻ lại rủ nhau đến nhà của cô ngồi chờ “ Vét Đáy Khuôn”, bọn trẻ ăn một cách ngon lành cứ như thể đây là món bánh ngon nhất trên đời.

Cô nói với bà ngoại “ Ngoại ơi sau này con mà lớn lên bà ngoại dạy con làm bánh nha.”

Bà Ngoại hỏi: “ Con muốn học làm bánh để làm gì? Làm bánh là nghề rất là cực, con ráng học giỏi sau này làm cô giáo nha. Để ngoại cực một mình là được rồi”

Cô vẫn quyết tâm nói với bà ngoại ” Con muốn làm bánh đãi mấy đứa trẻ ở xóm ăn cho đã & những người không có tiền mua bánh ăn đều được ăn bánh của con.

 À mà ngoại ơi mình có thể kết hợp vừa làm bánh , vừa dạy học. Con sẽ là cô giáo dạy làm bánh có được không Ngoại? Vì dạy học không buồn ngủ lắm ngoại ơi con không thích, dạy học mà có bánh ăn nó mới vui ngoại ơi”

Thế là ngày ngày giấc mơ của cô mỗi lần thả hồn vào dòng sông Chợ Lách phía sau nhà lại càng hình dung rõ hơn, cô cố gắng học tập cho thật tốt, phụ giúp bà ngoại làm bánh và ấp ủ giấc mơ xinh đẹp của mình.

Vào một buổi sáng tại trường cô được cô giáo trả kết quả bài tập làm văn với điểm số là năm, thông thường điểm số bộ môn văn của cô lúc nào cũng trên 8. Vậy có điều gì bất thường ở đây?
 Cô giáo phê bình trên bài văn với nội dung là “ Không đúng với thực tế, viễn vông”

Trong bài văn ấy cô đã vẽ lên một bức tranh thật đẹp rằng cô có một căn nhà màu Hồng, nằm trong một thung lũng xanh, có bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông. Có những bông tuyết trắng bay phấp phới trong gió trước hiên nhà. cô có một căn bếp màu hồng với những dụng cụ làm bánh màu hồng thật xinh xắn, trang phục , đôi giày cô mang cũng màu hồng. Bao trùm không gian ấy là những chú gấu bông màu hồng thật đáng yêu.

Với đề bài cô giáo đưa ra “ Hãy miêu tả ngôi nhà mơ ước của em” thì bạn thấy đây có phải là bức tranh thật đẹp của một cô bé tuổi lên 10, bức tranh ấy có xứng đáng bị điểm thấp như vậy không?

Và từ đó cô không còn tin tưởng vào bản thân mình, cô nghi ngờ những ước mơ mà mình đang hướng đến có phải là viễn vông, là không thực tế, liệu ước mơ đó sau này có thể trở thành sự thật. Nên những buổi chiều thả hồn để mơ mộng về tương lai bên dòng sông phía sau nhà không còn đều đặn như trước. Cho đến khi có một biến cố xảy ra với cô, sau biến cố ấy cô càng quyết tâm thực hiện những ước mơ của mình bằng mọi cách. Đó là một buổi trưa sau khi tan trường cô định mang giải thưởng mà cô mới nhận được về khoe với ngoại, thì thấy trong nhà mình có rất nhiều người, mẹ cô thì khóc nói với cô rằng bà ngoại đã ra đi mãi mãi. Cố nén đi mất mát và đau buồn, việc cuối cùng cô có thể làm cho ngoại là sơn lại bộ móng tay để tiễn ngoại về với thiên đàng thật xinh đẹp.


Tang lễ kéo dài 2 ngày mà chẳng hiểu vì sao bà ngoại vẫn chưa được đóng nắp quan tài, có phải ngoại đang chờ đợi điều gì đó chăng?

Đúng như suy nghĩ của cô, tối hôm đó tầm khoảng tám giờ một chiếc taxi với những lẵng hoa Lan Tím mộng mơ, bước ra từ chiếc xe đó chẳng ai khác đó chính là Cậu của của cô,  cậu ấy bắt taxi thẳng về Bến tre sau chuyến bay SIngapore- Sài Gòn đây cũng là Người đàn ông duy nhất trong nhà quyết định từ bỏ con đường sư phạm Anh Ngữ sau bao nhiêu năm đèn sách nhưng cuối cùng lại chọn nối nghiệp làm bánh của mẹ Cậu.

Tang lễ của bà ngoại cô có lẽ là cái đám tang đầu tiên trong đời mà cô thấy nhiều hoa lan tím như vậy.

Sau khi tang lễ kết thúc thì cô cũng tiễn cậu về lại đất nước mà cậu đang sinh sống và làm việc, với lời hứa hẹn “ Chừng nào cậu về Việt Nam cậu cho con theo cậu với nha.”

Thời gian thấm thoát trôi qua, cô nay đã tròn 18 tuổi, vẫn là cô gái hàng ngày ngồi bên dòng sông với mơ ước căn nhà màu hồng bên thung lũng xanh, nhưng giờ cô đã biết yêu, đã biết rung động và cô muốn lấy chồng.
Sau 15 năm trời ròng rã khắp trời Âu – Á để theo đuổi đam mê làm bánh thì đến năm …. người chị Họ của cô thông báo rằng Cậu của cô sẽ về nước và mở một tiệm bánh thật to nằm ở Thành Phố Biển Nha Trang mơ mộng. Bỏ lại tình yêu nơi chốn quê nhà, cô quyết định chọn cho mình con đường theo đuổi sự nghiệp và thực hiện ước mơ làm bánh cùng cậu của cô.
Cô còn nhớ như in cái ngày mà cô lên xe giường nằm ra Nha Trang được chị họ mua cho ổ bánh mì thịt cùng năm trăm ngàn trong túi. Ôi cái ký ức đó đối với cô chưa bao giờ xa nhà đến 700km nó thật khó mà quên!
Buổi sáng sáu giờ xe dừng tại khu phố Tây Nha Trang, trong khi cô còn chưa tỉnh ngủ thì Cậu của cô đã chờ sẵn ở góc đường trên chiếc xe Atlita màu trắng đít bự.

Chưa kịp thích nghi với mọi thứ thì buổi sáng đó cô được Cậu đưa cho một túi quần áo sắm từ trước với style rất chất. Cậu nói” Thay đổi cách ăn mặt cho bớt lúa, ở đây khu phố Tây ráng học tiếng Anh vô, không có Tiếng Anh không làm gì được, đặc biệt là Nghề Bánh muốn làm sếp nhà hàng khách sạn 5 sao phải biết tiếng anh nghe con.”

Và cũng trong buổi sáng hôm đó cô được giao cho cuốn sổ công thức dày cộm & món bánh đầu tiên trong đời cô làm là món Bánh Muffin, món bánh làm từ bơ , trứng bột mà từ đó đến giờ cô chưa bao giờ thưởng thức qua , nó thơm ngon đến mức thật sự khó tả.

Cả ngày hôm ấy cô làm bánh rồi được cậu đưa đi chợ Đầm , chợ xóm Mới , ngắm biển Nha Trang dọc đường Trần Phú mà cứ ngỡ là chốn bồng lai tiên cảnh nào, nhìn xa xa là Hòn Tằm, Vinpearl Land ôi nó thơ mộng làm sao.

Sau đó buổi tối cô được giao cho trọng trách lớn là đứng bán và quản lý shop bánh tại Khu Phố Tây biệt thự, bằng vốn tiếng Anh tự học và sự can đảm nói chuyện với Tây lúc còn ở quê mỗi khi quán nước mía của Mẹ cô có tàu du lich ghé vào là ba cô lại động viên ra nói chuyện tiếng Anh cho quen & từ đó trên mọi nơi ở Nha Trang nơi nào có sử dụng tiếng anh là cô đều ghé qua để trau dồi khả năng ngôn ngữ của mình, đến nỗi mà thầy giáo dạy tiếng anh còn bị cô tán đỗ thì bạn biết rằng sự cố gắng của cô mãnh liệt như thế nào.
Nhưng trong một lần không may mắn cô dẫn anh bạn trai người ANH QUỐC đi ăn hột vịt lộn ở đường Dã Tượng_ Nha Trang thì anh ấy nói lời chia tay cô từ đó vì hành động quá ghê tởm. Từ đó cô rút ra kinh nghiệm cho bản thân là trước khi tìm hiểu một ai đó hay một vấn đề nào đó là phải tìm hiểu về Nền văn Hóa của họ trước.

Thời gian trôi qua thật nhanh thế là bằng sự cố gắng và học hỏi cô đã được người cậu truyền bí kíp võ công đồng thời lấy cho mình tấm bằng đại học kinh tế từ xa, chưa dừng lại ở đó cô còn muốn đi ra những hòn Đảo ngoài kia để tìm kiếm một cái gì đó. Bằng mối quan hệ đối tác cung cấp bánh cho những nhà hàng , khách sạn , resort năm sao Cậu của cô cũng đưa cô trải nghiệm làm việc ở những nơi khác nhau.

Sau một thời gian làm việc ở những nơi mà cô mơ ước, cô vẫn thấy trong mình hình như còn có điều gì trống trải lắm.
 Đó chính là sự kết nối, cô không thấy mình thật sự thuộc về những nơi ấy, nơi cô muốn đến là những nơi cô có thể học hỏi những điều cô chưa biết, một hệ thống làm việc trắng đen rõ ràng, một môi trường không tranh đua mà ở đó có thể phát triển tư duy của mình hơn là một nơi lương cao, an nhàn.

Thế là cô hẹn một số bạn bè đồng nghiệp của mình ra quán và ăn mừng tiẹc chia tay nói rằng cô sắp đi làm việc Châu Âu ( nhưng thực sự cô chưa biết mình sẽ đi về đâu). Sau đó cô quyết định nghĩ làm ở môi trường năm sao để về đi dạy làm bánh cho các chương trình chính phủ đồng thời tìm cho mình một hướng đi mới cho sự nghiêp.

Thât tuyệt cô đã tìm được nhà tuyển dụng, nhưng ngày mai là ngày cuối phỏng vấn, ngoài yêu cầu Tiếng Anh và kinh nghiệm ra đòi hỏi ứng viên cần phải biết Tiếng Ý. Cô tự nói với mình rằng mình sẽ làm được, cả đêm hôm ấy cô đã học được 300 câu tiếng Ý Giao tiếp.

Buổi sáng hôm sau tại con đường Trần Hưng Đạo – Quận 1  cô có mặt tại địa điểm phỏng vấn, đúng như là diều gặp gió cô được một bác người Ý phỏng vấn, bác ấy hỏi cô món bánh nổi tiếng nhất của Ý là gì , ý nghĩa của nó & cách thực hiện như thế nào?
Cô không hề đắn đo lo sợ đã bỏ quên cả bầu không khí căng thẳng xung quanh mình để đưa mình trở về căn bếp mà cô hay làm bánh, món bánh đó là Tiramisu có nghĩa là “PICK ME UP_NHẤC TÔI LÊN” với sự kết hợp tuyệt vời của kem phô mai cùng nhiều loại rượu phù hợp với vị cà phê đen Espresso Ý cô đã miêu tả lại cách cô chế biến món bánh ấy một cách trôi chảy. Tiếp theo là vòng kiểm tra Tiếng Ý, cô cũng thông qua một cách dễ dàng & đầy ấn tượng với nhà tuyển dụng.

Tháng 12 năm 2012, cô chào tạm biệt Nha Trang, tạm biệt người cậu dấu yêu, tạm biệt LE TIMO BAKERY với nhiều kỷ niệm đẹp.

Mùa đông năm ấy , Milano- Ý chào đón cô bằng những bông tuyết trắng xóa giống như những giấc mơ bên dòng sông tuổi thơ năm ấy.
 Thành phố chào đón cô tên là Savona, một thành phố biển của nước Ý. Từ điểm đến Savona cô đã cất cánh bay xa khắp phương trời Châu Âu với tâm thế một chiếc ly rỗng, nhẫn nhịn, chịu thương chịu khó để trao dồi và học hỏi ngành Bánh & văn hóa nước ngoài.

5 năm ở Trời Âu, bỗng dưng cô lại nhớ đến giấc mơ trở thành Giáo Viên Dạy Làm Bánh của mình. cô muốn đi tiếp tục đến trường.

Bằng số tiền dành dụm ít ỏi suốt 5 năm trời ở Châu Âu, cô tiếp tục nâng cao trình độ , nghiệp vụ của mình bằng cách vừa học vừa làm cô đã tốt nghiệp các trường chuyên môn như là Singapore, Anh Quốc, Úc…

Sau khi cầm các tấm bằng danh giá trên tay,cô lại hỏi bản thân giờ mình sẽ bắt đầu từ đâu với những tấm bằng sáng chói này. Liệu nó có phải là thứ quyết định sự nghiệp của mình chăng.

cô suy ngẫm ngoài việc là một đầu bếp làm bánh ngon nhưng để có một nghề nghiệp mơ ước cân bằng các khía cạnh trong cuộc sống như tài chính, mối quan hệ,… thì cô cần phải học rất nhiều.
Một quyết định liều lĩnh, cô mở công ty tổ chức sự kiện tại Singapore, đặc biệt là tiệc cưới, từ đó ngoài làm bánh ra cô còn phát triển thêm lĩnh vực chụp hình , quay phim. Từ đó cô phát hiện ra rằng mình có niềm đam mê nghệ thuật bất tận như chụp hình, viết lách, sản xuất sản phẩm phim ảnh ca nhạc.

Cô về Nha Trang thăm cậu, nhưng cậu đã ra đi Mãi Mãi sau một  tai nạn tại đèo Khánh Vĩnh. Tiệm bánh & nhà hàng Letimo  với tone màu tím hoa Lan năm ấy cũng không còn nữa, mà thay vào đó bằng một quy mô tiệm bánh nhỏ hơn có tên là MAY. cô cũng không biết MAY có nghĩa chính xác là gì? Là có lẽ, hay là tháng năm , tháng sinh nhật của cô…
MAY BAKERY vẫn tồn tại kiên cường trước covid  đến ngày hôm nay với công sức giữ gìn của cả gia đình, dì của cô & những người anh người em trong nhà nối nghiệp làm bánh của gia đình.
 
Dịch covid không buông tha một ai, doanh nghiệp của cô tại Singapore phải đóng cửa.
cô chọn bước lùi một bước trở về Việt Nam để tìm kiếm cho mình một cơ hội khác.



Lần này tuy nói là bước lùi nhưng cô đã bước tới một bước thật xa, cô về Việt Nam thông qua công việc làm media của mình cô đã đăng ký học một khóa dựng phim chuyên nghiệp để phục vụ cho mục đích thiết kế các bài giảng dạy làm bánh bằng Video chuyên nghiệp, học dựng phim chưa tới đâu nhưng cô đã dựng cho mình một mái ấm với anh thầy giáo điển trai dễ thương có nghệ danh là TRUNG XEON. 

Từ đó cô hoạt động nhiều hơn trong các chương trình nấu ăn, làm bánh  cho các kênh truyền thông, social media. Ngoài ra cô còn cống hiến sức mình dạy làm bánh cho một tổ chức phi chính phủ , vốn nước ngoài 100% với chương trình đào tạo thiện nguyện nghề bếp , nghề bánh cho những bạn có hoàn cảnh thật sự khó khăn ở Việt Nam.

cô và gia đình được cơ hôị định cư đi Úc lúc bấy giờ. Nhưng vì cơ duyên, vũ trụ đã sắp đặt cô & gia đình di chuyển đến Hoa Kỳ, một nơi mà trong kế hoạch tương lai cô chưa bao giờ nghĩ đến.

Sau khi đặt chân đến Hoa Kỳ vỏn vẹn chưa được 2 tháng cô nhận được tin vui rằng gia đình  sắp chào đón thành viên mới. Chắc Hoa Kỳ thật sự muốn níu kéo bước chân cô ở lại nên đã ban tặng thiên thần bé nhỏ này đúng vào thời điểm chân ướt chân ráo trên một đất nước xa lạ, mà trước đó 4 năm kết hôn trong chờ mà không có một tin vui nào.

Bây giờ cô đã lên chức mẹ, cô sinh được một bé trai kháu khỉnh đáng yêu tên là Hadison ( một cái tên mà cô phải đăng ký đi học cả gần 1 năm để nghiên cứu về Thần Số Học mà bây giờ cô nghiệm ra cô đã không còn bi vướng mắc gì bởi những con số, những chữ cái, điều quan trọng của con người là Niềm Tin vào chính mình, đức năng sẽ thắng số).


Những giấc mơ bên dòng sông quê nay lại trỗi về, ngôi nhà trong thung lũng , những bông tuyết trắng, một tình yêu thật đẹp, một bếp bánh ngắm ra rừng cây , mỗi sáng nghe tiếng chim ríu rít đều đã thành sự thật.

cô lại nhớ về ước mơ của mình trở thành một giáo viên dạy làm bánh thật truyền cảm hứng, mang đến cho những người đầu bếp bánh một tâm hồn thật đẹp, biết yêu thương nhau, kết nối sâu sắc với nhau hơn, tự do trong tâm trí & con đường sự nghiệp.

 cô đã một lần nữa dũng cảm mở ra cho mình một con đường mới mang tên là Pastry Coach- Inspired by Jullia Tran.

KHÔNG AI KHÁC CHÍNH TÔI LÀ cô- TÔI LÀ JULLIA TRẦN.

Tôi không mong chờ ai đó tung hô tôi, hay đưa tôi lên cao. Tôi chỉ mong mọi người hãy đón nhận tôi như một người bạn tâm giao. Một cô bé Châu á da vàng với ước mơ nâng tầm tư duy người đầu bếp Việt, với tấm lòng đầy trắc ẩn và bao dung cho những ai đang cần tôi giúp đỡ.

Tuy tôi sinh ra không xuất phát từ một gia đình ở vạch đích nhưng chắc chắn rằng khi tôi mất tôi không ở vạch xuất phát. Vì tôi có đủ niềm tin vào bản thân mình, vào sức mạnh nội tại của bản thân, vào giá trị , con đường mà tôi lựa chọn.

TÔI CHỌN SỐNG MỘT ĐỜI BÌNH YÊN VỚI ĐAM MÊ LÀM BÁNH.
TÔI CHỌN CÓ MỘT CUỘC SỐNG TỰ DO VỀ KHÔNG GIAN & THỜI GIAN.
TÔI CHỌN TÔI LÀ MỘT NGƯỜI LUÔN CHO ĐI GIÁ TRỊ.
TÔI CHỌN SỰ THỊNH VƯỢNG & SUNG TÚC.
TÔI CHỌN CÓ NHỮNG NGƯỜI ĐỒNG HÀNH CÙNG CHÍ HƯỚNG.
TÔI CHỌN SỐNG TRỌN VẸN TỪNG NGÀY MỘT.
TÔI CHỌN SỐNG TRONG HẠNH PHÚC CỦA LÒNG BIẾT ƠN.
TÔI CHỌN GIÚP ĐỠ NHỮNG NGƯỜI CẦN TÔI.
TÔI CHỌN PASTRY COACH LÀ MỘT SỰ NGHIỆP MÀ TÔI NGHIÊM TÚC THEO ĐUỔI.

Còn bạn nếu được LỰA CHỌN  bạn sẽ LỰA CHỌN cho mình những điều gì?

Mà nè NẾU Bạn lựa chọn sống với đam mê làm bánh thì hãy ấn vào nút đăng ký bên dưới để Tham gia khóa học “ Joyful Pastries Mastery- Free Class/ Nghệ Thuật làm bánh Hạnh Phúc”  cùng Jullia nha.

Jullia biết con đường phía trước sẽ chẳng hề dễ dàng chút nào, sẽ có những chông gai và khó khăn phía trước, sẽ có lúc Jullia chùn bước của minh. Mong rằng xung quanh Jullia sẽ có những người bạn đồng hành thật là tuyệt vời để không còn ai bị bỏ lại phía sau, sẽ luôn dang rộng cánh tay dìu lấy nhau, mở rộng dung lượng trái tim để chứa đựng nhau, yêu thương nhau một cách vô điều kiện.

Vô cùng biết ơn bạn đã ở đây và lắng nghe câu chuyện của mình, một lần nữa mình là JULLIA FOUNDER CỦA PASTRY COACH & I LOVE YOU FOREVER!



PASTRY COACH STUDENT
FREE CLASS- PASTRY COACH
PASTRY COACH STUDENT
PASTRY COACH STUDENT
PASTRY COACH STUDENT